Diễn đàn Sói Hắc Ám

Perfect For Sharing

Truyện Sáng Tác

Tổng hợp truyện sáng tác hoàn
__________________________________

Truyện sưu tầm

List truyện ngôn tình hoàn
List truyện cổ đại hoàn
List truyện xuyên không hoàn
List truyện đam mĩ hoàn
List truyện bách hợp hoàn


You are not connected. Please login or register

Diễn đàn Sói Hắc Ám » Truyện Sưu Tầm » Đăng kí truyện sưu tầm » [Thông Báo] Đăng kí truyện sưu tầm

[Thông Báo] Đăng kí truyện sưu tầm

Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Đăng ký sưu tầm truyện
Nhằm thuận tiện cho việc quản lý của Ban Quản Trị, cũng như đáp ứng nhu cầu sưu tầm truyện yêu thích của các thành viên, BQT khu vực sưu tầm quyết định lập ra topic này để các thành viên đăng ký sưu tầm truyện.


Các thành viên có nhu cầu xin đăng ký theo mẫu sau:



Đăng ký sưu tầm:
- Tên truyện:
- Nguồn (Không dẫn link):

- Đánh giá sơ bộ về truyện:
- Chương 1 của truyện (cho vào thẻ Spoiler):
(Chèn tag: @Khánh Vy , @Mukkun , @QueenCeleste , @Yon)





Lưu ý:
- Các thành viên sau khi đăng ký chỉ được bắt đầu sưu tầm khi đã được các mod khu vực duyệt.
- Được sưu tầm 3 truyện ngắn tầm 15 chương và 2 truyện dài khoảng 30 chương, những truyện từ 30 chương trở lên chỉ sưu tầm 1 truyện.
- Nội dung của truyện sưu tầm phải tuân thủ nội quy của box sưu tầm.
- Nếu không đăng kí ở đây, BQT sẽ chuyển bài sang phần Thùng Rác đến khi người sưu tầm đăng kí.
- Không Spam ở box, thành viên lập topic riêng.
- Không ngừng đăng tải.
 
Cảm ơn đã đọc!


Cập nhật ngày 1/8/2017
Ban Quản Trị Khu Vực



Được sửa bởi Khánh Vy ngày 05/08/17, 02:29 pm; sửa lần 2.


___________________________________________________
Mông Lung Như Một Trò Đùa 
Xem lý lịch thành viên http://soihacam.forumvi.com

HỎA HỒ BÍCH DẠ

avatar
Bạch Lang Tiểu Ca
Bạch Lang Tiểu Ca
-Tên truyện: Đạo Tình
- Nguồn (Không dẫn link): Webtruyen.com

- Đánh giá sơ bộ về truyện: Truyện rất hay, là một trong truyện sáng của tác giả Chu Ngọc rất nổi tiếng mà có lẽ ai cũng biết.
- Chương 1 của truyện (cho vào thẻ Spoiler): 

Chương 1
 
Spoiler:

Chương 1: Ăn trộm

     
    Ding dong, ding dong, chuông đồng hồ buổi sáng điểm chín tiếng. Khi tiếng chuông vang lên, tủ kính chống trộm phát ra tiếng động nhẹ, rồi từ từ bị dỡ ra.

    Một bàn tay ngọc ngà thò vào bên trong nhấc miếng ngọc đặt trên quầy triển lãm, tiếng nói khe khẽ cất lên: " Có đầu rồng, hoa văn long phượng...quả nhiên là đồ tốt".

    "Mấy thứ đó mà trị giá những 30 triệu đô la Mỹ?" Một giọng nói vọng đến từ cửa phòng triển lãm.

    Cô gái đứng trước tủ trưng bày miếng ngọc mỉm cười, không quay đầu lại. Cô dùng ngón chỏ và ngón giữa kẹp miếng ngọc ném về nơi phát tiếng nói, rồi từ từ quay người: "Bảo vật của thời Tây Chu, chị thử nói xem?". Cô gái đứng cách đó không xa nhảy lên bắt trọn rồi chăm chú nhìn miếng ngọc trong tay mình.

    Cô gái đứng trước tủ trưng bày mặc bộ quần áo trắng nhãn hiệu Etro, trên cổ quàng chiếc khăn lụa màu xanh lá cây cùng nhãn hiệu. Gương mặt cô lộ vẻ điềm đạm, đôi mắt sáng lấp lánh như sao. Nụ cười nhẹ nhàng trên miệng cô mang lại cảm giác tươi mát như ngọn gió xuân. Đồng thời, từ người cô toát ra vẻ tự nhiên, trang nhã, khoan thai, tùy hứng, không bận tâm đến bất cứ điều gì. Khí chất khác người của cô khiến bất cứ ai khi vừa nhìn thấy cô đều dễ dàng bị thu hút bởi vẻ đặc biệt đó mà chưa cần nhìn đến dung mạo cô.

    "Vàng còn có giá, ngọc thì vô giá. Thứ đồ chơi này rất đáng tiền, có thể bán tới 100 triệu. Đáng tiếc, rơi vào tay chúng ta nó chỉ đáng giá 30 triệu". Cô gái đứng ở cửa liếc nhìn miếng ngọc đời Chu rồi thuận tay bỏ luôn vào túi.

    Cô gái mặc bộ đồ trắng mỉm cười lúc lắc ngón chỏ, gương mặt lộ vẻ nghiêm túc: "Không, không...Gặp phải chúng ta nó chẳng đáng giá một xu. Gặp đúng người trả cái giá trên trời, nó mới đáng giá như vậy".

    Cô gái đứng ở cửa bất giác cười lớn. Họ là đều là Thần thâu (trộm thần), muốn thứ gì thì đi ăn trộm là được, chẳng cần bỏ tiền mua. Bảo vật quý giá đến mấy trong mắt họ cũng không đáng một xu. Bởi vì họ chưa bao giờ dùng tiền để mua chúng.

    Cô gái áo trắng liếc nhìn đống bảo vật trưng bày trong triển lãm, nhún vai: "Cũng may là các chị có đạo đức nghề nghiệp, nên các em lần này được an toàn". Quy tắc của cô là không động đến những thứ không nằm trong danh sách, mặc dù chủ nhân của đống bảo vật trưng bày ở đây chưa chắc đã là người tốt, có khi cũng cướp lại ở đâu đó.

    Đây là một triển lãm cổ vật nổi tiếng ở New York. Triển lãm trưng bày toàn đồ cổ có giá trị từ khắp các nơi trên thế giới. Nếu tính tổng trị giá số cổ vật này, có thể mua cả một thành phố nhỏ ở Trung Quốc.

    Triển lãm lắp đặt thiết bị bảo vệ tiên tiến nhất trên thế giới, chỗ nào cũng có camera giám sát. Tuy nhiên, những người mở triển lãm quên rằng, khoa học kỹ thuật mà họ dựa dẫm chính là điểm yếu dễ bị tấn công nhất.

    Cô gái mặc áo trắng rõ ràng là cao thủ trong nghề. Một phút đối với người bình thường có thể quá ngắn, nhưng đối với cô là quá dài, dài đến mức cô cắt kính đoạt lấy bảo vật một cách thong dong.

    "Ly Tâm, em chỉ còn mười giây thôi đấy". Cô gái đứng ở cửa giơ tay nhìn đồng đồ, quay sang nhắc nhở Mộc Ly Tâm.

    "Tùy Tâm, mười giây là nhiều rồi". Cô gái tên Ly Tâm nở nụ cười lơ đễnh, thong thả đi về phía cửa.

    Hai cô gái mặc đồ trắng và bộ đồ đỏ từ từ đi ra cửa lớn như đi dạo phố. Ly Tâm quay đầu nhìn phòng triển lãm im lìm, khóe miệng cô hơi cong lên. Ly Tâm giơ tay đập vào bức tường cảm ứng ở đại sảnh. Một hồi chuông báo động chói tai vang lên. Ít phút sau, vô số tiếng bước chân chạy rầm rập về phía phòng triển lãm.

    Tùy Tâm cau mày không lên tiếng, như đã quen với hành động của Ly Tâm. Cô tiện tay giơ con dao đập mạnh vào lưng người đứng gác gần đó.

    Ly Tâm hất mái tóc mỉm cười: "Khách quý sắp đi rồi, chủ nhà còn không ra tiễn, thật mất lịch sự quá".

    Chỉ trong chốc lát, phòng triển lãm canh phòng cẩn mật nhất New York đã trở thành nơi họ ra vào như trốn không người. Bây giờ là giờ đổi ca, cả tòa nhà đột nhiên náo động, người đi lại hoảng loạn. Trong khi đó, tất cả camera ở cửa lớn, cửa nhỏ, cửa sau, đỉnh lầu đều ngừng hoạt động. Không ai chú ý đến hai cô gái xinh đẹp đi ra ngoài một cách thoải mái.

    "Họ còn vỗ ngực khoe có thiết bị tối tân nhất nữa chứ. Chúng ta đoạt được quá dễ dàng, thật chẳng đã chút nào". Sau khi ngồi lên chiếc xe mui trần Ferrari màu rượu booc đô, Tùy Tâm rút miếng ngọc ra xem.

    Ly Tâm một tay để lên thành cửa xe, một tay điều khiển bàn lái. Làn gió mát thổi lên tóc cô, khiến cả người hưng phấn hẳn: "Trên đời này có thứ gì chúng ta không ăn trộm được?". Tối tân gì chứ? Cô là cao thủ vi tính và cao thủ trộm đồ, cộng thêm cao thủ võ nghệ Tùy Tâm, chẳng có gì có thể gây khó dễ cho họ. Chỉ một phút toàn bộ hệ thống ngừng hoạt động, cảm giác như đi vào chốn không người quả thực cũng không tệ.

    Tùy Tâm cười lớn: "Đúng rồi, chỉ cần hai chúng ta song kiếm hợp bích, xâm nhập vào Nhà Trắng cũng không thành vấn đề".






    Ly Tâm nghe thấy mỉm cười: "Chúng ta muốn làm gì cũng được".

    Tùy Tâm nhìn bộ dạng của Ly Tâm, bình thản như trời có sụp cũng chẳng ảnh hưởng đến tôi, cô giơ tay nhét miếng ngọc vào lòng Ly Tâm, nở nụ cười gian tà: "Con bé này đừng có lười biếng. Em hãy chịu trách nhiệm về chuyến giao hàng cuối cùng đi. Sau này chúng ta "cá bơi dưới đại dương, chim bay trên trời cao" (chỉ sự tự do).

    Ly Tâm lập tức giảm tốc độ. Xe vẫn chưa dừng hẳn, Tùy Tâm đã bay người qua thành xe nhảy xuống đất. Làn tóc uốn xoăn phấp phới trong gió, cộng thêm ngoại hình diễm lệ của cô, khiến không ít đàn ông đi đường huýt sáo tán thưởng. Tùy Tâm giơ tay, không hề quay đầu về phía Ly Tâm: "Chị sẽ liên lạc với em sau".

    Ly Tâm gật đầu. Cô dừng hẳn xe bước ngoài, hét lớn: "Chị nhớ cẩn thận đấy".

    Tùy Tâm vẫy vẫy tay rồi biến mất trong dòng người. Ly Tâm nhìn bóng dáng người cộng sự mười mấy năm nay chưa bao giờ rời xa, cô bất giác đứng tựa người vào cửa xe mỉm cười. Từ nay về sau, họ đã hoàn toàn tự do.

    Một cơn gió thổi bay tóc Ly Tâm, bay cả chiếc khăn quàng cổ bằng lụa mỏng quấn trên cổ cô. Ly Tâm chỉ cảm thấy cổ nhẹ bẫng, cô quay đầu nhìn chiếc khăn màu xanh lục bay phấp phới trong không trung.

    Trên đường xuất hiện một chiếc xe Cadillac màu đen chạy ngược đến với tốc độ rất nhanh. Chiếc khăn lụa đột nhiên bay vào cửa xe. Khi chiếc xe đi ngang qua, Ly Tâm kịp thấy một đôi mắt vô cùng lạnh lùng nhìn về phía cô.

    Ly Tâm nhún vai, chỉ là một chiếc khăn quàng cổ, mất thì thôi. Cô lại ngồi lên xe nổ máy, phóng đi theo chiều ngược lại chiếc Cadillac đen.

    Vài ngày sau, tại một tòa lâu đài cổ ở Roma, thủ đô Italy, có hai người đàn ông trung niên ngồi trong thư phòng. Người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi nghịch viên đạn trong tay: "Ly Tâm và Tùy Tâm làm việc chưa bao giờ khiến tôi thất vọng. Đúng là bảo bối yêu quý có khác".

    Người đàn ông trẻ hơn một chút mỉm cười gật đầu: "Bọn họ không phụ công chúng ta đào tạo, bây giờ xếp thứ năm trên thế giới, kiếm không ít tiền cho chúng ta".

    "Chúng ta nuôi họ thật không uổng phí...haha", người đàn ông lớn tuổi vừa nói vừa cười lớn.

    "Đại nhân, đại nhân".

    Người đàn ông ngoài bốn mươi nghe tiếng gọi cau mày: "Chuyện gì? Không biết bọn ta đang bàn chuyện hay sao?"

    Người ở bên ngoài cất giọng sợ hãi: "Cô Ly Tâm gửi đồ đến ạ".

    Tiếng nói trong phòng trở nên ôn hòa hẳn: "Vào đi".

    Người đàn ông ngoài bốn mươi mặt mày tươi cười mở gói đồ, lấy ra miếng ngọc bích. Hắn quan sát một hồi rồi gật đầu: "Tốt lắm! Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy ngọc của thời Tây Chu. Ly Tâm quả nhiên không khiến chúng ta thất vọng".

    Người đàn ông đứng bên cạnh vừa nhìn miếng ngọc vừa cười: "Tôi càng ngày càng thích con bé Ly Tâm, đúng là bảo bối của chúng ta. Tôi thấy, để con bé này mãi mãi ở lại bên cạnh chúng ta, chúng ta nên...".

    Người đàn ông lớn tuổi cười thành tiếng: "Chú nghĩ giống hệt tôi. Bảo bối này ngày càng có bản lĩnh, đôi cánh ngày càng cứng. 50 triệu đô la chuộc thân chắc con bé chưa tới hai năm sẽ kiếm được. Tôi không muốn làm đứt sợi dây khống chế nó. Đợi nó quay về đây, chúng ta sẽ tiến hành kế hoạch tính từ trước".

    Tiếng cười thâm hiểm vang khắp thư phòng. Một lúc sau, người đàn ông ngoài bốn mươi phát hiện trong gói đồ vẫn còn một phong thư. Hắn vừa bóc thư vừa cười lớn: "Con bé Ly Tâm lại không biết giở trò gì? Còn gửi thư nữa...Gì hả? Đồ khốn khiếp...". Sắc mặt hắn đột ngột thay đổi, một bàn tay đấm mạnh xuống bàn, làm mấy ly rượu pha lê rơi xuống đất vỡ tan.

    Người đàn ông trẻ tuổi vừa cầm bức thư vừa hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"

    Trong thư chỉ có một tờ ngân phiếu 100 triệu đô la Mỹ, kèm thêm một câu: "Ngân phiếu 100 triệu đô la mỹ ở ngân hàng Thụy Sỹ. Tiền Ly Tâm và Tùy Tâm chuộc thân theo giá đã định. Sau này chúng tôi không còn dính dáng đến các ông nữa". Sắc mặt người đàn ông trẻ tuổi cũng trở nên khó coi vô cùng.

    "Cô giỏi lắm, Ly Tâm. Cánh cứng rồi muốn bay phải không? Làm gì có chuyện dễ dàng thế. Nơi này không phải là nơi cô muốn đến thì đến, muốn đi thì đi". Người đàn ông trẻ tuổi vo tròn tờ ngân phiếu trong tay, quay người đẩy cửa hét lên: "Người đâu..."


Đã duyệt 

Xem lý lịch thành viên

Severus

avatar
Moderator
Moderator
- Tên truyện: Con đĩ và chàng Hề
- Nguồn: truyen.org
- Đánh giá sơ bộ về truyện: Hay
- Chương 1 của truyện:
Chương 1:
Thấm thoát thời gian trôi qua, cậu bé rách rưới ngày nào đã trở thành một anh Hề 26 tuổi. Vẫn ngây ngô, hay cười và ít nói nhưng có chút gì đó nội tâm mà không ai biết được. Mọi người trong rạp xiếc không rõ tên thật của anh là gì nên vẫn quen gọi anh là Hề. Hề được khán giả yêu quý lắm, mỗi khi ra biểu diễn, tiếng gọi Hề vang khắp khán phòng:

- Thằng Hề kìa, thằng Hề kìa!
- Nhìn là muốn cười rồi, trông hâm hâm vậy nhỉ?

Được mọi người yêu quý, Hề vui lắm. Thi thoảng lại được mấy anh chị đẫn đi thăm phố phường Hà Nội, thăm Hồ Gươm, Hồ Tây… Hề cười suốt. Còn mọi người xung quanh, nhất là mấy cô gái trẻ thấy Hề thì vừa sợ, vừa cười, có những kẻ còn buột miệng kêu Hề bị điên. Không biết Hề có hiểu không, nhưng anh không để ý đến việc đó, vẫn cười như chính con người anh.

Một chủ nhật đẹp trời, sau buổi diễn tối thứ bảy, Hề xin các anh chị cho đi dạo một mình, mọi người ai cũng lo không biết Hề có nhớ đường không?

- Chú định đi đâu, ở nhà nghỉ ngơi chứ, mà nhớ đường không?
- Có…dạ… - Hề vừa cười vừa đáp

Rồi anh chàng lững thững đi, vận đôi dép tổ ong, quần áo gọn gàng như một gã trai quê đích thực lang thang Hà Nội tìm việc. Hề ngó nghiêng, mỗi lần nghía cái gì anh cũng nở một nụ cười, vẫn hâm hâm nhưng cũng khác nhiều lắm, rất thân thiện. Hề đi thẳng từ cổng rạp xiếc ra Phố Huế rồi Hồ Gươm thẳng tiến. Chàng thích không khí ở bờ Hồ, ở đó có nhiều người qua lại, những dòng người chầm chầm không vội vã, những bạn trẻ từng đôi vui đùa và hơn tất cả mọi thứ, chàng mong được nhìn thấy cụ Rùa dưới hồ, cụ Rùa mà các anh chị trong rạp xiếc vẫn thường kể, Hê háo hức và mong đợi lắm. Chưa ra đến hồ, Hề đã thấy một đám đông xúm lại chỉ trỏ ven Hồ, Hề chạy thật nhanh đến:

- Kìa cụ Rùa đó, cụ bơi về phía tháp rồi!
- Cụ đang chìm rồi, to quá!

Mọi người hô hào, Hề thì vừa cười vừa hỏi:

- Cụ Rùa… cụ Rùa… đâu… đâu?
- Đang bơi đó… kìa… sắp chìm rồi – một thanh niên đứng cạnh Hề chỉ tay.
- Cụ Rùa… cụ Rùa… - Hề cười và gật đầu lia lịa khi thấy cái đầu cụ Rùa.

Bỗng một người gần đấy chỉ tay hô to:

- Bắt ăn thịt thôi, to quá… bắt thôi…

Hề tưởng thật, chạy ra túm tay lại:

- Không bắt, không… được bắt cụ Rùa…

Mọi người gần đấy cười to khi thấy hành động của Hề, rồi chợt nhận ra ở chàng có biểu hiện không bình thường. Mọi người lánh xa Hề dần, cụ Rùa cũng chìm hẳn, không ngoi lên nữa. Hề vẫn đứng đó dõi theo, chỉ chỏ, cười vô thức. Bất chợt sát lề đường đối diện bưu điện Hà Nội, một chiếc xe Camry cáu cạnh phải dừng đột ngột bởi một chiếc xe máy Dream đi vọt lên phía trên cản đường. Trên chiếc Dream là một thanh niên trẻ đèo một bà cô đứng tuổi. Con Camry dừng lại, anh tài mở cửa ra, phía sau một cô gái trẻ cũng mở cửa bước ra. Bà cô kia lao vào túm tóc cô gái trẻ giật xuống đường, rồi có thêm hai chiếc xe máy nữa mang theo ba người phụ nữ cũng khá nhiều tuổi khác. Tất cả đồng loạt lao vào tát, đá cô gái kia:

- Con đĩ, mày biết đang ngồi trên xe ai không, tao theo dõi mày lâu rồi… con đĩ… mày định cướp chồng bà à.

Vừa chửi, một người phụ nữ vừa tát cho cô gái kia hai cái thật mạnh làm cô ngã nhào xuống đường. Anh tài xế đứng im, dường như nhận ra người quen nên không dám làm gì.

- Bà biết tôi là con đĩ rồi, còn hỏi chi… đi hỏi chồng bà ấy… - cô gái trẻ cố sức đáp.
- À … mày già mồm à… mày muốn kiếm tiền bằng cách phá hoại hạnh phúc gia đình tao à… tao cho mày chết…

Vừa nói dứt lời, bà cô kia toan vung tay lên định tát bồi thêm mấy cái. Đúng lúc đó chàng Hề xuất hiện, chàng chạy đến ôm cô gái trẻ kia, vừa che chắn, vừa ngẩng mặt lên nói:

- Không đánh… không… đánh…

Chưa kịp hiểu chuyện gì, mấy người phụ nữ dừng lại nhìn kỹ anh Hề, rồi bất chợt cười lớn:

- Á À… bảo vệ cơ đấy, người yêu mày phải không con đĩ… ha ha… đúng, mày chỉ hợp với những thằng khố rách áo ôm như vật thôi… đừng có mơ mộng làm chi – Một người phụ nữ già lên tiếng.
- Lần này tao tha nhưng lần sau thì không may mắn vậy đâu… tốt nhất mày hãy sống lương thiện đi con đĩ…

Chửi xong rồi mấy người phụ nữ quay mặt đi, thanh niên trẻ đi Dream trước khi đi còn đá bồi cho anh Hề một cái đau điếng người. Lúc sau, cô gái trẻ đẩy anh Hề ra, đứng dậy rồi hỏi chuyện anh Hể:

- Cảm ơn anh, sao anh lại giúp em… anh biết em là ai không, em xứng đáng bị như vậy, âu cũng là hậu quả thôi.
- Cảm ơn… không… cảm ơn… không biết… - Hề cười, đáp lắp bắp.
- Anh có đau không? Anh tên gì?
- Hề… thằng Hề… cô… cô là gì… con đĩ phải không?

Cô gái trẻ chợt nhận ra chàng Hề thật lạ, cái tên cũng lạ, hành động và lời nói còn lạ hơn. Bất giác cô cười lớn.

- Ừ… em là con đĩ… vậy sao anh còn giúp em làm gì… con đĩ là để người ta chửi, người ta đánh… đâu để người ta thương hại
- Sao lại đánh… lại… chửi … sao không đánh Hề, chửi… Hề…– Hề ngây ngô
Cô gái trẻ nhận ra sự thiếu hiểu biết của anh chàng về một con đĩ là như thế nào, với anh đó đơn giản chỉ là một cái tên để gọi mà thôi. Cô mỉm cười.
- Không sao, chỉ tại con đĩ cướp chồng người ta thôi.
- Chồng… chồng là ai?

Hề ngây ngô quá, cô gái không nhịn được cười. Rồi cô cầm tay Hề đi ra phía Hồ, chọn một chiếc ghế đá trống để nghỉ, tránh những con mắt đanh tò mò và những nụ cười nhạo báng hai người.

- Em tên là An, không phải con đĩ… anh phải gọi em là An nghe chưa?
- An… An…

Vậy là đôi bạn trẻ cứ cười cười nói nói. Chưa bao giờ An cười nhiều thế. Rồi cô cùng chàng Hề đi bộ về phía ráp xiếc, cứ thế đi mà chẳng biết mệt là gì. An chào chàng Hề khi anh chuẩn bị bước vào rạp xiếc, cô tiếc nuối.

An là sinh viên năm cuối Kinh tế. Cô là con đĩ, ừ, cả lớp, cả trường những ai biết đến cô thì đều biết cô là một con đĩ, một con đĩ có sức học đáng nể. Một cô gái chuyên lên xe những kẻ có tiền, ít nói, ít cười, ít ai thấy An có bạn bè hay biết gì về gia đình An. Nhưng đâu ai biết rằng An cần tiền thế nào, ít ai biết rằng mỗi ngày An đều phải vào bệnh viện để cùng cô em gái nhỏ chăm sóc mẹ chạy thận. An không cần ai thương hại, cũng không trốn tránh sự dơ bẩn cô đã nhúng vào từ những ngày đầu nhập trường. Bởi cô sống cuộc đời của riêng mình, bởi ai sẽ hiểu và thông cảm cho cô trong xã hội này cơ chứ. An không quá đẹp nhưng với mái tóc đen, chiếc răng khểnh cười duyên và làn da trắng đủ giết bất cứ ai, huống hồ là những gã đàn ông chán vợ già và luôn thèm của lạ. An không đi khách quá 1 giờ cho một lần, không quá hai lần một ngày và không bao giờ đi quá ba ngày trong một tuần. Giá của cô là 4 triệu cho một lần như thế. Số tiền ấy đủ để trả viện phí cho mẹ, học phí đại học và cho đứa em gái nhỏ. Cô em gái thương chị lắm, chị vừa học giỏi, biết kiếm tiền và dạy em gái đủ thứ. Hai chị em rất thương yêu nhau, điều đó phần nào giúp mẹ thêm động lực sống.

Chủ nhật tuần sau đó, An đạp chiếc xe đạp đến tìm chàng Hề. Mọi người ở rạp xiếc bất ngờ, ngạc nhiên kinh khủng. Chẳng hiểu đâu ra cô gái trẻ đẹp đến tìm thằng Hề hâm hâm làm gì nữa. An rủ anh Hề đi chơi. Hề gật đầu vừa cười vừa gãi đầu, nhìn lạ lắm. An không nghe được anh Hề nói gì nhiều, không thấy anh múa mép như bao gã đàn ông khác, những cái gì ngây thơ nhất đều thuộc về anh. Ở bên anh Hề, An thấy mình được tôn trọng, được cười thoải mái dù anh không pha trò, được bình yên ngắm nhìn những bộn bề cuộc sống mà bấy lâu nay cô bị cuốn vào. Giờ cũng vào cuối thu, hoa sữa thoang thoảng khắp những con phố Hà Nội, trời se lạnh, An bất giác đặt hai tay lên eo Hề. Giật mình Hề phanh lại rồi chống chân xuống hỏi:

- An… có gì… bảo Hề vậy?
- Không, em chỉ hơi mỏi tay nên đặt nhờ lên anh thôi, hi… - An nhẹ nhàng đáp.
Duyệt.


___________________________________________________
Xem lý lịch thành viên

Le Ciel

avatar
๖ۣۜMa ๖ۣۜNữ ๖ۣۜChuchoe
๖ۣۜMa ๖ۣۜNữ ๖ۣۜChuchoe
- Tên truyện: Tên của đóa hồng
- Nguồn (Không dẫn link): truyenngan.com
- Đánh giá sơ bộ về truyện: Hay
- Chương 1 của truyện (cho vào thẻ Spoiler):



Click:

Đến chân Tu viện.
William trổ tài phán đoán
nhanh nhậy và độc đáo.
Một buổi sáng đẹp trời cuối tháng Mười một. Đêm qua có mưa tuyết nhỏ, và mặt nước được phủ một lớp tuyết man mác dày không quá ba ngón tay. Trong màn đêm, ngay sau khi Kinh Ngợi Khen vừa dứt, chúng tôi nghe tiếng kinh cầu vang lên từ ngôi làng trong thung lũng. Khi vầng dương vừa ló dạng, chúng tôi khởi hành đi về hướng núi.
Tôi trông thấy tu viện, khi đang vất vả leo ngược con đường mòn dốc đứng chạy vòng theo ngọn núi. Tôi rất kinh ngạc, không phải vì những bức tường bao quanh tứ phía, hình dạng tương tự như các bức tường ta vẫn thấy trong mọi xứ đạo, mà vì tòa nhà đồ sộ, về sau tôi được biết là Đại Dinh. Đó là một khối bát giác, nhìn từ xa trông giống như một khối tứ giác, một hình khối hoàn thiện, thể hiện tính kiên cố của đất Thánh - các mặt phía nam nằm trên bình địa của tu viện, trong khi các mặt phía Bắc dường như dựng lên từ vách núi thẳng đứng. Tôi có thể nói rằng vách núi với cùng một mầu và chất đá dường như vươn thẳng lên lên trời từ những điểm cố định ở bên dưới, và ở một khoảng nào đó, trở nên một tháp thành sừng sững như công trình của những vị thần khổng lồ thân quen với cả trời và đất. Ba dãy cửa sổ thể hiện rõ nhịp hướng thượng theo thế ba ngôi của dinh thự này, do đó khối thực thể hình vuông dưới đất là cái tinh thần hình tam giác trên trời. Khi chúng tôi đến gần, chúng tôi nhận ra rằng mỗi góc của khối tứ giác này còn bao gồm một ngọn tháp bẩy cạnh, trong đó năm cạnh lộ rõ ra ngoài; như thế, bốn cạnh của khối bát giác lớn tạo nên bốn thất giác đài nhỏ hơn, mà bên ngoài trông như các ngũ giác đài. Do đó, ai cũng có thể nhận thấy sự hòa hợp tuyệt diệu của rất nhiều thánh số, mỗi số thể hiện một ý nghĩa tinh thần cao cả. Tám, con số hoàn thiện cho mọi khối tứ giác; bốn, con số của Phúc âm; năm, con số của ngũ châu trên thế giới; bẩy, con số của quà tặng từ Thánh Linh. Về mặt kiến trúc và qui mô, Đại Dinh trông tương tự như thành Ursine hay thành Monte về sau tôi gặp ở miền Nam bán đảo Ý, nhưng vị trí hẻo lánh xa vời vợi của nó khiến nó trở nên hùng vĩ hơn những Thành kia, và có khả năng khơi dậy nỗi sợ hãi trong lòng người khách đang dần tiến đến gần. Cũng may, chúng tôi đến vào một sáng mùa đông rất quang đãng, nên lần đầu tiên này không phải nhìn thấy tòa Đại Dinh ấy như lúc nó hiện lên trong những ngày giông bão.
Tuy nhiên, tôi không nói nó khiến chúng tôi phấn khởi. Tôi thấy sợ hãi, và mơ hồ cảm thấy bất an. Có Chúa biết linh cảm này không phải là những bóng ma trong linh hồn non dại của tôi, và tôi đang giảng đúng những điềm báo in sờ sờ trong đá vào thời các vị thần khổng lồ khởi công xây dựng, trước khi các tu sĩ tà tâm đem tế tòa Đại Dinh này cho việc giữ gìn lời Thánh.
Khi mấy con la nhỏ của thầy trò tôi vượt lên được khúc rẽ cuối trên núi, nơi đường mòn chính phân làm ba nhánh và tạo nên hai con đường mòn phụ, thầy tôi dừng lại một lát để ngắm con đường, hai bên đường và phía trên con đường, nơi một rặng thông vạn niên thanh dài trên một đoạn ngắn hợp thành một mái nhà thiên nhiên phủ đầy tuyết trắng xóa.
Ông nói:
- Đây là một tu viện giàu có. Tu viện trưởng thích phô trương của cải trong các dịp công lễ.
Tôi đã quen nghe thầy tôi tuyên bố những điều hết sức lạ thường nên chẳng hỏi vặn thầy làm gì. Vừa đi thêm được một đoạn, chúng tôi nghe có tiếng ồn ào và khi đến lối rẽ kế thì một nhóm tu sĩ cùng với tôi tớ, mặt lộ vẻ lo lắng, hiện ra. Một người trong nhóm, khi thấy chúng tôi, bèn tiến đến và chào hỏi rất thân thiện:
- Xin chào Sư huynh, xin Sư huynh chớ ngạc nhiên, chúng tôi đã được thông báo về chuyến đến thăm của Sư huynh. Tôi là Remigio, quản hầm của tu viện. Và nếu như đây chính là Sư huynh William xứ Baskerville thì tôi phải thông báo cho Cha bề trên ngay - Hắn ra lệnh cho một người trong nhóm - Anh chạy lên báo là khách của chúng ta sắp vào nội thành.
- Xin cám ơn Sư huynh Quản hầm - thầy tôi lịch sự đáp lại - Tôi vô cùng trân trọng lòng mến khách của Sư huynh, vì để đón tiếp chúng tôi, Huynh đã phải gián đoạn việc tìm kiếm của mình. Nhưng chớ lo lắng. Chú ngựa đi lối này, theo đường mòn bên tay phải. Nó sẽ đi không xa đâu, vì phải dừng lại khi đến ụ phân. Nó đủ thông minh để khỏi lao đầu xuống cái dốc đứng đó...
- Huynh thấy nó lúc nào ? - Viên quản hầm hỏi.
Thầy William quay nhìn tôi với vẻ thích thú - Chúng ta nào có thấy nó, Adso nhỉ? Nhưng nếu Huynh đang đi lùng Brunellus, chú ngựa chỉ có thể ở nơi tôi vừa nói.
Viên Quản hầm lưỡng lự, nhìn thầy William của tôi, rồi lại nhìn con đường, và cuối cùng hỏi: - Brunellus? Làm sao huynh biết?
- Đi đi, đi đi - thầy William nói - Rõ ràng Huynh đang đi lùng Brunellus, chú ngựa yêu của Cha bề trên, chiến mã trong bầy ngựa, cao mười lăm gang, da sậm, đuôi dầy, vó tròn nhỏ nhưng bước rất vững đều, đầu nhỏ, tai thính, mắt to. Nó rẽ phải, như tôi đã nói, nhưng dẫu sao chăng nữa thì Huynh cũng nên khẩn trương đi thôi.
Viên Quản hầm ngần ngừ thêm một lát nữa, đoạn ra hiệu cho mọi người trong nhóm cùng hối hả chạy theo đường mòn bên tay phải, trong khi la của chúng tôi lại tiếp tục leo dốc. Quá đỗi tò mò, tôi định cất tiếng hỏi thầy William thì ông ra hiệu cho tôi hãy đợi: quả thật chỉ vài phút sau, chúng tôi nghe tiếng reo hò tở mở, và khi đến chỗ ngoặt, chúng tôi gặp lại nhóm tu sĩ cùng với tôi tớ đang nắm dây dắt ngựa đi. Khi họ đi ngang qua, tất cả đều kinh ngạc liếc nhìn chúng tôi đoạn họ vượt lên phía trước, đi về hướng tu viện. Tôi tin thầy William cũng chậm bước lại để họ có đủ thời giờ thuật lại những việc đã xẩy ra. Tôi cho rằng khi cần bộc lộ óc phán đoán nhạy bén của mình thì thầy tôi, một người đức hạnh mẫu mực về mọi mặt, đã vướng phải thói kiêu căng. Nhưng sau khi đánh giá được tài ngoại giao tinh tế của thầy, tôi hiểu ông muốn để cho danh tiếng của một trí giả mở đường trước khi ông đến nơi. Cuối cùng, tôi không kiềm chế nổi nữa, bèn hỏi:
- Giờ xin thầy kể cho con nghe, làm sao thầy biết được điều đó?
- Adso này, suốt cuộc hành trình, ta đã dạy con biết nhận ra những dấu hiệu, qua đó sự việc thế gian mở ra cho ta xem như một quyển sách lớn. Alanus de Insulis đã nói:
Mọi tạo vật trần gian
Như tranh, như sách
Mở ra cho ta chiêm ngưỡng.
Ông đã nghĩ đến những dãy biểu tượng vô hạn mà Chúa, qua các sinh linh, đã sử dụng để phán cho chúng ta về cuộc sống bất tử. Nhưng vũ trụ thậm chí còn giàu sức biểu đạt hơn Alanus nghĩ, và nó không chỉ nói đến những điều tối cao vốn luôn được đề cập bằng những cách mơ hồ, mà còn nói đến những sự vật gần gũi hơn, và khi ấy nó thể hiện rất rõ. Ta hơi ngượng phải nhắc lại cho con những điều con đáng lẽ phải biết. Tại ngã ba, trên mặt tuyết còn mới nguyên, những dấu chân ngựa đi về phía đường mòn bên tay trái của chúng ta hiện lên rất rõ. Với khoảng cách phân bố đẹp, những dấu chân này cho thấy vó ngựa tròn và nhỏ, ngựa đang phi nước kiệu đều đặn - Từ đó ta suy đoán được bản chất của con ngựa, và biết rằng nó không phóng cuồng loạn như một con thú điên. Tại nơi rặng thông tạo thành một mái nhà thiên nhiên, vài nhánh cây ở độ cao năm phít (1) vừa mới bị chạm gẫy. Trên một bụi trong một rặng gai mâm xôi mọc trên ngã rẽ vẫn còn vương lại vài sợi lông ngực mầu đen, dài khi chú ngựa phóng qua đó để quẹo sang đường mòn bên phải, vừa chạy vừa tự hào phất chiếc đuôi đẹp của mình... Cuối cùng, con sẽ không thể nói mình không biết con đường đó dẫn đến ụ phân, vì khi chúng ta đi qua chỗ rẽ ở dưới kia, chúng ta đã thấy một đống phân làm vấy bẩn mặt tuyết trắng ở chân vách đá dốc bên dưới ngọn tháp lớn ở phía Nam. Và theo vị trí của ngã ba, đường mòn đó chỉ có thể dẫn đến hướng đấy.
- Vâng, nhưng còn về cái đầu nhỏ, đôi tai thính, đôi mắt to thì làm thế nào.....?
- Ta không nắm rõ chú ngựa này có những đặc điểm đó nhưng rõ ràng các tu sĩ tin chắc như vậy. Isidore đã nói: một con ngựa đẹp phải có "đầu nhỏ, tai ngắn và nhọn, mắt to, cánh mũi nở rộng, cổ thẳng, đuôi và bờm dầy, vó tròn và cứng". Nếu chú ngựa ta đoán đã đi qua đây không phải là tuấn mã đẹp nhất trong đàn thì chỉ có mấy tôi tớ chăn ngựa chạy đi lùng kiếm nó mà thôi. Thế nhưng, chính quản hầm đã đích thân đôn đốc việc săn lùng lần này. Và đối với một tu sĩ quý ngựa, dù cái mã của ngựa có ra sao đi nữa, người ấy sẽ chỉ nhận thấy nó y hệt như cách miêu tả của các bậc trưởng thượng, đặc biệt nếu - đến đây, thầy nhìn tôi cười ranh mãnh - người ấy là một học giả dòng Benedict.
- Tuyệt, nhưng sao thầy biết tên nó là Brunellus?
- Xin Thánh linh mài giũa óc cho con, con ạ! - Thầy tôi la lên - Chứ nó có thể mang tên nào khác được? Ngay cả Burian Vĩ đại, người sắp trở thành Mục sư ở Anh, khi muốn nhắc đến ngựa trong một suy dẫn của mình, đều gọi tên nó là Brunellus.
Thầy tôi là như thế đó. Ông không chỉ biết cách đọc quyển sách bao la của thiên nhiên, mà còn biết cách các tu sĩ đọc thánh kinh và suy nghĩ qua thánh kinh như thế nào. Chúng ta sẽ thấy biệt tài này sẽ rất hữu ích cho thầy tôi trong những ngày sắp tới. Hơn thế nữa, lời thầy tôi giảng giài lúc ấy thật rõ ràng, đến nỗi tôi thấy hổ thẹn vì đã không tự mình phát hiện ra điều đó. Tuy nhiên, niềm tự hào được làm người tham dự vào việc phát hiện đó đã làm dịu đi nỗi hổ thẹn, và tôi hân hoan vì giờ đây đã tỏ tường sự việc. Sức mạnh của sự thật quả mãnh liệt, đến nỗi giống như điều thiện, nó cũng là người truyền bá cho chính mình và xin Thiên Chúa vinh danh cho điều khám phá tuyệt vời đã ban xuống cho con này.
Nhưng ơ kìa, câu chuyện của ta, hãy tiếp tục đi chứ, kẻ tu hành già nua này đang nấn ná quá lâu với những phụ chú bên lề. Nên kể xem chúng tôi đã đến cổng chính của tu viện như thế nào, và đứng trên thềm là Tu viện trưởng, cạnh người có hai tu sinh cùng đỡ một chậu bằng vàng đựng đầy nước. Sau khi chúng tôi xuống la, Cha rửa tay cho thầy William, ôm hôn ông lên môi và chào đón ông theo nghi thức đạo. Thầy William nói:
- Tạ ơn Cha bề trên. Con vô vàn hân hoan được đạt chân lên tu viện của Cha, danh tiếng của nó đã vượt xa khỏi những ngọn núi này. Con nhân danh Chúa đến đây như một kẻ hành hương, và Cha đã trọng đãi con cũng với tư cách đó. Nhưng con cũng nhân danh Chúa trên thế gian đến đây, như lá thơ con xin trao Cha sẽ nói rõ, và con cũng xin nhân danh người cảm ơn sự đón tiếp của Cha.
Tu viện trưởng đón lá thơ có đóng triện triều đình, và đáp rằng các Tu sĩ của Cha đã viết thơ báo trước việc thầy William đến đây. Đoạn Cha bảo quản hầm đưa chúng tôi về phòng nghỉ trong khi các người giữ ngựa dắt la của chúng tôi về tàu. Cha mong sẽ được viếng thăm sau khi chúng tôi nghỉ ngơi tỉnh táo. Và thế là chúng tôi bước vào khuôn viên rộng mênh mông của tu viện, các tòa nhà trải ra khắp bình nguyên hiền hòa thoai thoải trong vùng trũng hình cái bát mềm mại của đỉnh núi.
Tôi sẽ có nhiều dịp bàn kỹ hơn về địa thế của tu viện. Qua khỏi cổng (lối ra duy nhất ở vòng tường ngoài) là một đường lớn viền hai hàng cây dẫn đến giáo đường. Trải dài về phía trái con đường là một khu trồng rau rộng bao la và một mảnh vườn về sau tôi biết được là vườn sinh học, bao quanh hai dãy nhà tắm, bệnh xá, và vườn dược thảo đàng sau nếp tường uốn lượn. Phía sau vườn, nằm phía trái giáo đường nổi lên tòa Đại Dinh, được ngăn cách với Giáo đường bởi một vuông đất rải rác các ngôi mộ. Cửa Bắc của giáo đường đối mặt với ngọn tháp phía Nam của Đại Dinh, nếu khách đi vào từ hướng chính diện sẽ là ngọn tháp phía Tây. Về phía trái, tòa Đại Dinh tiếp nối với bức tường thành và từ các ngọn tháp nhìn xuống, nó dường như đang lao xuống vực thẳm nằm chênh chếch dười chân ngọn tháp phía Bắc. Phía phải giáo đường là vài tòa nhà nằm theo hướng gió, và một số khác bao quanh nhà tu kín: nhà nghỉ, nhà của Cha bề trên và nhà khách - nơi chúng tôi đang trực chỉ. Chúng tôi đến nhà khách sau khi băng qua một vườn hoa tuyệt đẹp. Một dãy các khu nhà ở của nông dân, chuồng ngựa, cối xay gió, xưởng ép dầu, kho thóc, hầm rượu, và một khu tôi nghĩ là dành cho các tu sinh, nằm phía tay phải bên kia bãi cỏ rộng, dọc theo phía tường Nam và lan tiếp về hướng Đông. Với mặt đất bằng phẳng, hơi nhấp nhô uốn lượn, các kiến trúc sư xa xưa của Thánh địa này đã có thể ứng dụng nguyên tắc Định hướng Nhà thờ tốt hơn Honorius Augustoduniensis hay Guillaume Durant. Xét theo vị trí của mặt trời vào lúc đó, tôi nhận thấy rằng cửa chính của giáo đường quay về hướng Tây, do đó ca đoàn và bàn thờ chính quay mặt về hướng Đông, và ánh dương rực rỡ lúc rạng đông có thể trực tiếp đánh thức các tu sĩ trong nhà nghỉ và các súc vật trong chuồng dậy. Tôi chưa hề trông thấy một tu viện nào đẹp hơn, kiến trúc khoa học hơn tu viện này. Các tu viên tôi gặp sau này như St.Gall, Cluny, Fontenay và nhiều tu viện khác nữa có lẽ lớn hơn nhưng định hướng không hợp lý bằng. Khác với những tu viện kia, tu viện này độc đáo nhờ tòa Đại Dinh với diện tích đồ sộ khác thường. Tôi không có kinh nghiệm của một kiến trúc sư bậc thầy, nhưng tôi nhận thức ngay rằng tòa Đại Dinh đã được xây cất từ rất lâu trước các tòa nhà lân cận bao quanh. Có lẽ nó đã định hướng nhằm phục vụ các mục đính khác và khối tu viện sau đó mới được sắp xếp chung quanh nó, theo một cách sao cho cấu trúc của tòa Đại Dinh cao lớn hòa hợp với cấu trúc của giáo đường, ngược lại cấu trúc của giáo đường cũng phải phù hợp với cấu trúc của Đại Dinh.





Duyệt


___________________________________________________
Xem lý lịch thành viên https://allinbluee.wordpress.com
Tên truyện: Không cẩn thận gặp phải nhân vật lớn
Nguồn: DĐLQĐ
Đánh giá: Hay
Chương 1: 

Spoiler:

Nhà họ Tiền dường như là bị ai đó nguyền rủa, cả ba đời đều rất nghèo khó.
Từ đời thứ nhất làm nghề nông, đời thứ hai làm thợ đến đời thứ ba chuyển sang buôn bán cũng đều không thoát được cảnh nghèo khó.
Đời thứ nhất làm nghề nông, gặp hai năm liền khô hạn, vì vậy mắc nợ rất nhiều. Ở đời thứ hai thì trả sạch các món nợ nhưng con cả nhà họ Tiền lại ham mê cờ bạc, nhà họ Tiền lại tiếp tục mắc nợ.
Đến đời thứ ba vất vả lắm mới trả hết nợ, nhà họ Tiền quyết định chuyển sang buôn bán, kết quả cũng không tệ, nhà họ Tiền cho rằng cuối cùng cũng lật ngược tình thế, không ngờ ngày nào đó………
Một khách hàng lớn lấy của bọn họ hơn một triệu rồi bỏ trốn!!


Từ đó về sau, nhà họ Tiền từ bỏ giấc mộng phát tài.
Người đứng đầu đời thứ bốn của nhà họ Tiền tên là Tiền Bối Bối, ông sở dĩ có cái tên kỳ quái như vậy chính là vì cha của ông muốn ông có thể thoát khỏi cảnh nghèo khó, thế nên ông mới có tên là Bối Bối, vì ở thời xưa “Bối” có ý nghĩa là tiền.
Nhưng là, cho dù có cố gắng đặt tên như thế nào thì tới đời Tiền Bối Bối kinh tế vẫn không phát triển.
Vợ chồng Tiền Bối Bối có sáu người con gái, tất cả đều xinh đẹp, đặc biệt cô con gái út xinh đẹp nhất gọi là Tiền Mật Mật, năm nay 18 tuổi.
Vì gia cảnh nghèo khó, năm cô con gái đầu sau khi tốt nghiệp đại học đều nổ lực đi khắp nơi tìm việc làm, kinh tế dần dần cải thiện, tuy vẫn còn phải trả nợ nhưng đã tốt hơn lúc trước rất nhiều.
Mà con gái út Tiền Mật Mật do hoàn cảnh gia đình trở nên cực kỳ yêu tiền.
Mặc dù cô vừa mới thi lên đại học cũng đã đi làm công, chỉ cần có tiền cô đều làm.
Rồi một ngày kia, bạn học kiêm bạn tốt của cô quyết định giao cho cô một nhiệm vụ…….
“Mật Mật, bạn có chắc là giúp mình làm chuyện này không? Mình biết giá cả này làm cho mọi người rất thích, giá không nhỏ, nhưng bạn từ chối, mình cũng không tức giận, dù sao chúng ta đều là bạn tốt.” Thiên kim nhà họ Thẩm - Thẩm Mạn Trữ hai mắt nhìn chăm chú vào bạn tốt của mình Tiền Mật Mật, vẻ mặt nghiêm túc nói.
Dựa vào sự hiểu biết của cô đối với Tiền Mật Mật, con số hai mươi triệu cô chắc chắn 99% Tiền Mật Mật sẽ đồng ý, nhưng vì tình bằng hữu cô vẫn phải nhắc nhở Tiền Mật Mật.




Chỉ là Thẩm Mạn Trữ vẫn hy vọng cô có thể gật đầu đồng ý, bởi vì trên thế giới này sợ rằng không tìm được người thứ hai như cô, hơn nữa cô còn là bạn tốt của mình.
Tiền Mật Mật cùng Thẩm Mạn Trữ quen nhau từ lúc đi nhà trẻ, khi nhỏ hai người không giống nhau nhưng càng lớn hai người ngày càng giống nhau, cho nên thường có người nhầm lẫn họ là chị em sinh đôi.
Mặc dù ngoại hình cả hai đều giống nhau nhưng lại có số phận khác nhau.
Thẩm Mạn Trữ là thiên kim – viên ngọc sáng của 1 công ty điện tử, mà Tiền Mật Mật chỉ là 1 cô gái nghèo khó.
Từ nhỏ Tiền Mật Mật đều nhờ Thẩm Mạn Trữ giúp cô tìm việc có thể kiếm thêm tiền, những việc này bao gồm viết bài giùm, giờ trưa Thẩm Mạn Trữ không ngủ được thì cùng cô nói chuyện, nói dối ba mẹ Thẩm Mạn Trữ là đang ở nhà họ Tiền, khi lớn lên, Thẩm Mạn Trữ thường chơi trò bắt cá hay tay, Tiền Mật Mật là người “sắp xếp thời gian”.
Nếu phải nói ra sự khác nhau của hai người thì chính là về cá tính.
Vì Thẩm Mạn Trữ là tiểu thư đài cát nên tính tình hơi cao ngạo, còn Tiền Mật Mật thuộc loại thấu hiểu lòng người, dịu dàng đáng yêu.
Lần này Thẩm Mạn Trữ tạo cơ hội cho cô, đối với cô mà nói là 1 cơ hội hấp dẫn nhưng mặt khác, cô vẫn còn do dự.
Một khi nhận việc này cô phải giả thành Thẩm Mạn Trữ, thay cô ấy đi gặp vị hôn phu của cô ấy trong hai tháng. Mặc dù lúc trước cô đã từng giả thành Thẩm Mạn Trữ nhưng chỉ có 1 ngày, còn lần này là hai tháng!!
Nếu…nếu như trong hai tháng này, lộ ra sơ hở gì thì hậu quả không thể lường trước được.
Còn có, cô không biết vị hôn phu của Thẩm Mạn Trữ là người như thế nào, lỡ như đó là tên sắc lang hay là người biến thái thì sao?? Cô hẳn là không xong rồi?? Nhưng…hai mươi triệu là con số hấp dẫn!
Có hai mươi triệu cô có thể mua nhà, trả hết nợ…Cho dù cô đi làm cả đời cũng không kiếm được con số này!
“Chuyện này…………” Cô cúi đầu nhìn tờ chi phiếu trong tay, có chút hưng phấn và do dự.
Hai mươi triệu…..Thật sự là hai mươi triệu, không phải là hai triệu! Đồng ý hay là không đây?
“Mật Mật………” Thấy Tiền Mật Mật không lên tiếng, Thẩm Mạn Trữ nóng nảy gọi. Cô không muốn kéo bạn tốt xuống nước, nhưng cô không nghĩ ra phương án khác, cô không cam lòng bỏ người mình yêu mà đi lấy người khác.
“Mình biết bạn khó khăn nhưng Mật Mật, mình không có cách nào mới nhờ tới bạn, bạn cũng biết mình có người trong lòng rồi. Mình không biết tại sao nhà mình lại muốn hợp tác cùng tập đoàn Caesar vả lại, mẹ mình còn đồng ý với nhà họ Kình trước khi kết hôn, đến biệt thự nhà họ Kình ở Đài Loan cùng Kình Thiên Hạo xây dựng tình cảm. Bạn không biết là mình tức muốn chết, người mình yêu là Duy Thần mà! Sao mình có thể gả cho Kình Thiên Hạo được chứ? Mật Mật, bạn hãy tin mình, mình nghe nói Kình Thiên Hạo rất đẹp trai, bạn thay thế mình hai tháng cũng không thiệt thòi gì đâu! Đúng không? Hôm qua ba mình có gọi điện thoại về nói chờ hai tháng sau ba làm xong chuyện hợp tác, mình và Kình Hạo Thiên sẽ đi Italy tổ chức hôn lễ, mà trước lúc đó mình sẽ cùng ba đến tập đoàn Caesar hủy hôn ước. Mình tin đến khi đó mình và Duy Thần đã gạo nấu thành cơm, ba mình không thể không hủy hôn ước này.”
“……………………………..” Tiền Mật Mật vẫn còn do dự.
“Mật Mật, bạn nói một câu đi! Là bạn tốt của mình nhiều năm như vậy, bạn không từ chối mình phải không?” Thẩm Mạn Trữ nắm tay Tiền Mật Mật làm nũng: “Năn nỉ, năn nỉ bạn đó! Duy Thần vì tức giận đã rời khỏi Đài Loan rồi, mình phải đi tìm anh ấy để nối lại tình cảm, nếu không mình sẽ………mình sẽ đau lòng mà chết.!”
Nhìn dáng vẻ Thẩm Mạn Trữ sắp khóc, cho dù không nhìn tới số tiền Tiền Mật Mật cũng không đành lòng.
Từ nhỏ Thẩm Mạn Trữ đã giúp cô một tay, chăm sóc cô, mà hôm nay bạn tốt nói sẽ khó chịu tới chết cô làm sao mặc kệ được?


Cô biết rõ đối với Thẩm Mạn Trữ thì tình cảm chính là điểm yếu, nếu như chuyện tình cảm không thuận đường Thẩm Mạn Trữ nhất định sẽ một khóc, hai nháo, ba thắt cổ.
Cho nên cô quyết định ra tay giúp đỡ!
“Mạn Trữ, mình đồng ý với bạn.” Nói xong, cô tươi cười ôm chầm lấy Thẩm Mạn Trữ.
Nghe vậy, Thẩm Mạn Trữ không chắc chắn hỏi lại: “Bạn………đồng ý?”
“Ừ, chỉ là giả thành bạn làm quen Kình Thiên Hạo hai tháng mà thôi! Mình nghĩ sẽ không có vấn đề gì lớn. Nếu người nhà của anh ấy vẫn chưa gặp qua bạn như vậy muốn lừa gạt cũng không khó, có đúng không?” Tiền Mật Mật nói xong nhìn chăm chăm vào tờ chi phiếu hai mươi triệu, lấy hết can đảm đối mặt với chuyện này. Cô tự nói với mình, vì hai mươi triệu cắn răng chịu đựng qua hai tháng!
“Mật Mật…………”Thẩm Mạn Trữ cảm kích nhìn Tiền Mật Mật, nhắc nhở: “Mình chỉ biết Kình Thiên Hạo có gương mặt đẹp trai, những cái khác mình không rõ lắm. Con cháu nhà giàu, tiêu xài, biến thái, đào hoa, bạo lực…v.v mình không bảo đảm Kình Thiên Hạo là loại nào. Cho nên, nếu cảm thấy không ổn bạn phải rời đi, đừng vì mình mà nhịn xuống, biết không? Mình sẽ nhờ chị mình giúp bạn ở bên trong.”
“Mình biết”. Nghe những lời này, Tiền Mật Mật khẩn trương nuốt nước miếng. Nhưng cô đã quyết định giúp bạn tốt vì thế sẽ không rút lui.
“Mật Mật……Mình nghĩ Duy Thần cũng sẽ cảm ơn bạn, thật sự cám ơn bạn, cám ơn bạn rất nhiều……”
“Đừng nói như vậy, Mạn Trữ, bạn đối với mình tốt như vậy, giúp bạn được một việc mình cũng rất vui vẻ!.”
“Thật sự cám ơn bạn”. Thẩm Mạn Trữ cầm tay Tiền Mật Mật “Lần này mình có thể yên tâm tìm Duy Thần rồi, trong khoảng thời gian mình không có ở Đài Loan, có chuyện gì không giải quyết được, thì gọi điện thoại cho chị Lăng Khả Mi.”
“Nhớ kỹ, chuyện này chỉ có mình, bạn cùng chị ấy biết mà thôi, không thể tiết lộ ra ngoài. Mình nghe nói tập đoàn khi Caesar khởi nghiệp là Mafia, nếu như biết chúng ta đùa giỡn hậu quả thực không thể chịu nổi.”
Mafia? Có phải giống như trong phim, bỏ người vào cối xay thịt??? Nghe vậy, đầu óc Tiền Mật Mật trở nên trống rỗng. Sao bây giờ Mạn Trữ mới nói? Khi Tiền Mật Mật cảm giác như nước mắt sắp rơi, cô liền nhìn vào tờ chi phiếu hai mươi triệu an ủi bản thân.
Tất cả đều không quá tệ, ít nhất………ít nhất cô cũng có tờ chi phiếu hai mươi triệu.
“Bạn phải diễn thật tốt vai Thẩm Mạn Trữ đấy!” Thẩm Mạn Trữ nói xong, lấy cái laptop từ trong túi Prada ra “Đây là họ hàng và cách xưng hô trong gia đình mình, cùng mình xem các tài liệu quan trọng một chút. Cái này là đêm hôm qua mình làm việc không nghỉ ngơi, tốt nhất là bạn hãy học thuộc lòng, tránh để lộ bí mật.”
Tiền Mật Mật đưa tay cầm lấy cái laptop thiếu chút nữa không cầm nổi, chỉ liếc mắt thôi cô cũng đã choáng váng.
Quan hệ nhà họ Thẩm thật là loạn, đàn ông họ Thẩm cưới ít nhất cũng ba người vợ, ba của Thẩm Mạn Trữ là Thẩm Chấn Hồng “chỉ” cưới hai người, coi như là chung tình lắm rồi.
Thẩm Chấn Hồng có hai vợ, vợ cả là Tống Tiểu Lam, vợ hai là Canh Mẫn Hoa cũng chính là mẹ Thẩm Mạn Trữ nhưng Canh Mẫn Hoa vài năm trước đã qua đời, Thấm Chấn Hồng cũng vì mất đi Canh Mẫn Hoa rất đau xót nên nhiều năm ra ngoài công tác, Thẩm Mạn Trữ vì vậy ở trong nhà một thân một mình.
Mạn Trữ xác định ba của cô tạm thời sẽ không về nước cho nên ba cô sẽ không phát hiện Tiền Mật Mật giả thành cô, mẹ cả và các chị cũng không quan tâm lắm mà cô và Tiền Mật Mật cũng khá giống nhau cho nên sẽ không bị phát hiện.
Aizz, hy vọng lời Mạn Trữ nói là chính xác.
“Chu Tiểu Lam đã gả con gái Thẩm Mạn Trinh ngang ngược, tự cho là đúng thích khi dễ người.”
Tiền Mật Mật vừa đọc văn bản bên trong laptop vừa nghĩ: vậy cũng may, dù sao cô ta cũng đã gả đi.
Nhưng tiếp tục nhìn xuống --- ---
“Thẩm Mạn Trinh cùng chồng không hợp, ba ngày hai bữa lại chạy về nhà mẹ.”
Vậy ý là…………..Thẩm Mạn Trinh có thể xuất hiện khi dễ cô?
Thẩm Mạn Trữ nhìn sắc mặt của Tiền Mật Mật cũng hiểu nghi ngờ trong lòng bạn, cầm tay Tiền Mật Mật nói: “Mật Mật, bạn đừng lo lắng, nếu bạn có khó khăn hãy liên lạc với chị mình, chị ấy sẽ nghĩ mọi cách giúp bạn, nhưng bạn ngàn lần cũng đừng đổi ý, ảnh hưởng đến chúng ta và tập đoàn Caesar còn chưa tính, quan trọng là………..”
“Quan trọng Caesar là tập đoàn Mafia, mình sẽ gặp nguy hiểm, mình biết rồi.”
“Mình hy vọng bạn có thể hiểu rõ, mình không cố ý hại bạn.” Thẩm Mạn Trữ cảm kích nhìn Tiền Mật Mật nói: “Tình trạng của mình rất bất đắc dĩ.”
“Mình biết, bạn đã giúp mình thì bây giờ mình giúp bạn là việc nên làm. Mình nhớ khi còn bé, mỗi lần không có tiền đóng tiền học, tiền ăn trưa, bạn sẽ có chuyện nhờ mình sau đó đưa tiền cho mình. Thật ra thì mình biết, bạn chỉ đang tìm cách giúp mình. Coi như không quan tâm tiền bạc, nhìn bạn tốt với mình như vậy, mình cũng sẽ tốt với bạn. Huống chi, chuyện chưa chắc đã tệ như chúng ta nghĩ, đúng không?”
Nghe vậy, Thẩm Mạn Trữ ngoại trừ mỉm cười với Tiền Mật Mật, cũng không biết nên nói gì. Bởi vì……cô thật không thể bảo đảm được cái gì.

Duyệt


___________________________________________________
Mông Lung Như Một Trò Đùa 
Xem lý lịch thành viên http://soihacam.forumvi.com

Sponsored content


Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết